Thursday, 6 June 2013

Long Xuyên - Bạn bè

Long Xuyên - Bạn bè

  Bạn, tôi đã về lại đây, thành phố - kỹ niệm cũ của bọn mình - còn bạn và ai ?! Bao năm qua ta nghe người hát, giờ nầy ta lại ngồi hát một mình nghe. Những bỡ ngỡ ban đầu của sự biến dạng từ hai khung - khoảnh khắc khó đồng dạng được. Tôi ngồi đây , nhớ lại bạn bè - ở đó bạn đang ngồi khóc ?!! - Lũ bạn còn lại nơi nầy - còn ai nhớ tôi ??? Ta không phải là ta trong bao năm rồi bạn hỡi ? Biến dạng như côn trùng, tìm hạnh phúc ở chính mình, thở than cùng với gió - đàn bò đang gặm cỏ - cánh đồng bát ngát cánh chim và từng viên muối "nuốt" ngọt ngào....Tự hỏi, ta sẽ quen dần với cuộc sống nầy?- Tôi là khúc gỗ, là "cục đá", hãy chém lên đó muôn ngàn vết đau, tôi vẫn sống - hiện hữu- cất tiếng hát cho ta nghe - ừ! ta đã về thành phố cũ .......

Biện giải cho một hành động ....

  Uống với tôi ly nầy đi bạn - không ngọt ngào mà cay xé đầu môi -"rượu". Đây là ly mấy mươi rồi ... mà tôi và bạn đã uống. Có bao giờ mình đếm niềm đau của chính mình, phải không bạn ?! - Hãy bỏ qua tất cả những giận hờn, trách móc và ánh mắt của mọi người, giờ đây chỉ còn ta và .....nó - "nước mắt quê hương"- rượu. Mình hẹp-hòi quá bạn hỡi ?
     - Sao bạn lại khóc ?
     - Nó có làm vơi đi được gì không bạn ?
  Khóc cho ta, khóc cho ai ? - Tôi biết, tôi không có cách nào để khuyên bạn ngưng cơn buồn phiền nầy - nhưng tôi tự biết một ngày nào đó tôi sẽ khóc và có lẽ sẽ to hơn bạn bây giờ.
  Tôi ngồi đây, "chiêm ngưỡng" cái khóc của bạn – ngủ quên cùng với "cái tôi" còn sót lại.
  Thức dậy trong nhức nhói của thân thể và đầu nặng trĩu bởi cơn say. Tôi mới biết mình còn đây, trong căn phòng thân quen. Mặt trời lên cao, chiếu tia nắng - đập vào mắt tôi - vàng óng. Máu đang chảy trong tôi? - Ừ! chào cuộc sống, tôi còn đây. Bao lần ta chối bỏ mi - chạy trốn - cuối cùng rồi cũng vào cái bẫy đó. Tự ta giựt bẫy - con mồi tự tìm đến. Uống làm gì thứ "quỷ" đó !! - Câu khuyên trên môi ... nở vạn đóa sầu.
   Rượu chẳng giúp ích gì cho ta, nhưng "có khi" không gì thế được rượu - hãy ngủ say trong cơn say - ngày sẽ qua và ta vẫn phải sống.....