Má tôi có hai em trai, cậu năm và cậu út tôi.
Tôi nghe bà Ngoại kể lại: Bà chiêm bao thấy có người cho Bà hai đứa con trai, một đen, một trắng, Bà sanh cậu năm... rồi cậu út.
Trong mắt tôi và có lẽ mọi người cũng nghĩ như tôi: hai cậu đều đẹp trai nhưng hoàn toàn khác nhau: cậu năm ngăm đen, cái vẻ đen mạnh mẽ, cường tráng, dũng mãnh; cậu út trắng trẻo vẻ thư sinh...Cách mạng mùa thu.
Cậu năm đang học ở College de Can Tho, năm đó cậu 17, 18 tuổi, theo tiếng gọi của đất nước cậu bỏ học, vào chiến khu như bao thanh niên khác và sau đó tôi không hiểu lý do gì cậu lên ở nhà Nội tôi.
Thời gian này tôi quấn quít bên cậu. Buổi tối, gia đình hay xuống "cầu mát" ngồi hóng gió, cậu thổi Harmonica và chú út đàn mandoline và... tôi hát theo tiếng nhạc rập rình; "ngoài ngàn dặm đoàn người ra đi/ trong sương lạnh lòng trai bền chí/ Ra biên quan xa xăm ngàn phương / và còn vọng tiếng hát trong sương".
Những bài hát yêu nước pha chút lãng mạn ...tôi chỉ còn nhớ bấy nhiêu!.
Hai bên Nội Ngoại tôi ngộ lắm, rất thân, quí nhau: các cô chú, cậu dì cứ theo tuổi mà gọi là "anh, chị" như một nhà.
Tồi có một kỷ niệm vui đáng xấu hổ thời gian này: buổi chiều cậu hay cùng thanh niên trong xóm đi đá banh. Sân banh là bãi đất trong ruộng xa. Tôi đòi đi theo cậu, không được, tôi khóc, rồi la:"đ. m. mầy!" (trời đất ơi, có lẽ tôi học được ở hai anh hàng xóm, con bác hai). Má tôi rút roi... cậu cõng tôi lên vai rồi chạy. (Ngày nay viết những dòng này tôi vẫn không kềm được nước mắt!).